Thành công không thể đến được với những ai chỉ thích nhẹ nhàng, nhàn hạ và chỉ muốn sống theo sở thích của bản thân.
Trải Nghiệm & Tự Sự

Nhân Tài Mà Chí Lớn Ở Nơi Mô?

Người có chí lớn ở nước ta, hiếm hoi đến vô cùng.

 

ĐH X là một ĐH cấp tỉnh, nâng cấp lên từ trường cao đẳng sư phạm. Trường mở các khoa mới, thiếu giảng viên cơ hữu. Trường tìm được 2 bạn, vốn là cựu học sinh chuyên của tỉnh, rồi lên Hà Nội học ĐH, sau đó tỉnh cho học tiếng Anh 1 năm đủ IELTS 6.5 để cử đi Úc du học, cam kết thời gian phục vụ gấp 3 lần thời gian đào tạo, nếu không thì đền bù số tiền gần 4 tỷ cho mỗi bạn. Hai bạn sang Úc học xong thạc sĩ, mấy năm thì thấy điều kiện sống bên đó tốt, lại đọc mấy tin tức tiêu cực trong nước, xong không muốn về. Trường X gửi công văn sang trường bên Úc, thống nhất bằng cấp gửi về trường theo cam kết và không cấp visa ở lại. Hai bạn chạy vạy xin xỏ khắp nơi để kết hôn giả, trong thời gian chờ đợi thì đi làm nail và bán hoa quả ở chợ Footscray. Trường X đâm đơn kiện, cha mẹ 2 bạn ở VN cứ đi hầu toà miết. Giáo sư ĐH bên Úc, chỉ biết lắc đầu khi sinh VN Việt Nam, Ấn Độ học xong là hỏi “làm thế nào để được ở lại, cắn cỏ ngậm vành, làm thân trâu ngựa cũng được miễn là được ở lại cho hưởng phúc lợi XH của cha ông dân tộc người ta đóng thuế mấy trăm năm”. Nhiều người ngạc nhiên thì thấy giới trẻ được xem là học giỏi, có nhận thức vậy mà lại không có CHÍ LỚN, chỉ thích chút xíu lợi ích cho cá nhân mình, chấp nhận vi phạm pháp luật để được lợi cá nhân.

Công ty nọ có đội ngũ kế cận làm hạt giống lãnh đạo về sau, được ban lãnh đạo rất tâm huyết đào tạo, cho tự chủ trong quyết định và đi đây đi đó nhiều. Sau hai năm thì có bạn nói “mình chả được gì, nếu đi làm bất động sản trong 2 năm qua thì đã kiếm được vài tỷ, giống thằng X thằng Y nào đó, cũng giống bạn lúc ban đầu mà giờ đi bán bất động sản mấy năm qua, giờ mua xe mua cộ mua nhà mua cửa, đi du lịch khắp, ăn nói bạt mạng kiểu có chút xíu tiền kiếm được dễ dàng từ cơn sốt bất động sản trong mấy năm qua. Có bạn, khi công ty làm bài tập về clip chú Vượng chia sẻ về chiến lược và quản lý, đã nói là “mình không thể làm được như thế, nghe làm gì, chỉ kiếm ăn qua ngày là giỏi lắm rồi”. Bạn nào cũng nghĩ là phải đi học ở ĐH Quản trị kinh doanh nào đó, càng lớn càng tốt trên thế giới, để có thể làm được ông chủ lớn. Không có đâu. Management School thì chỉ đào tạo ra được Manager (cùng chữ Manage), muốn làm big boss, phải lao ra đường, ngồi vỉa hè mà bán hàng. Muốn làm big boss, phải có chí lớn. Còn nghĩ chút xíu ĐƯỢC-MẤT trước mắt, thì mãi mãi là cò con. CHÍ LỚN mới không dám sợ mất, mới làm được cái lớn lao, mới sống có ý nghĩa.

“Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ thích phụ thuộc”, “Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con, cái gì cũng đem về cho vợ con chứ không nghĩ cho xã hội” (10 điều bi ai của dân tộc Việt Nam- Phan Chu Trinh, đầu thế kỷ 20).

“Miếng ăn quá to, người ta chỉ nghĩ đến ăn, tranh giành ngôi thứ cũng chỉ vì ăn” (Không khí lễ hội ở nước ta, Phan Bội Châu, đầu thế kỷ 20).

“Ở xứ này, tìm được 1 người đầu óc lớn rất khó. Họ nhìn mọi thứ với góc hẹp lợi ích rất ngắn hạn, thế hệ này dạy thế hệ kia cách nhìn rất hẹp, chút lợi ích con con, ông bà cha mẹ thầy cô dạy thế hệ sau như vậy nên dù thông minh nhưng ít ai có thành tựu lớn. Cho nên họ làm ăn kinh tế rất khó, khu vực chợ sầm uất vẫn nằm trong tay người gốc nước khác di cư đến”. (Exotisme indochinois dans la littérature francais depuis 1860, Malleret).

Việt Nam phát triển kinh tế để thoát khỏi bẫy thu nhập trung bình là rất khó. Xoá đói thì rất dễ nhưng giảm nghèo và phồn vinh thì rất chậm. Bỏ xe đạp lên xe máy thì dễ nhưng từ xe máy lên được ô tô và xe buýt như các nước phát triển vẫn là giấc mơ xa xôi. Nguyên nhân chính là văn hoá của người Việt, đặc trưng là nghĩ nhỏ, nghĩ trước mắt, nghĩ vụn. Trong hàng ngàn bạn trẻ 8x lẫn 9x trong CLB con dượng xưa nay, chưa thấy ai nghĩ lớn. Đào tạo cho làm quản lý hay cơ hội du học thực tập sinh này nọ xong, rồi cuối cùng nếu không ở lại được bên kia thì cũng về cầm hồ sơ lên Sài Gòn xin việc. Xin thì muôn đời nó khổ, xin việc hay xin ăn hay xin xỏ bất cứ cái gì đều khổ.

Cũng buồn nhưng đành chịu vì số phận dân tộc ta nó vậy.

Nguồn: Tony Buổi Sáng

Share this Story
Load More Related Articles
Load More By boss
Load More In Trải Nghiệm & Tự Sự

Facebook Comments

Check Also

Trước 8 tuổi, đừng ép trẻ làm những điều này

Bố mẹ yêu cầu trẻ phải giống như ...

For The Poor


About Me


Với hơn 10 năm kinh nghiệm giảng dạy tiếng Anh giao tiếp và luyện thi các loại chứng chỉ, thầy tin là các em đã đến đúng nơi cần đến, tìm đến đúng nơi cần tìm. Thầy chuyên giảng dạy luyện thi chứng chỉ TOEIC quốc tế cho các đối tượng sinh viên của các trường đại học có nhu cầu chứng chỉ để công nhận tốt nghiệp và các đối tượng là công nhân viên công chức có nhu cầu thăng tiến trong công việc tại các công ty, tổng công ty, tập đoàn có yếu tố nước ngoài mà trong đó chứng chỉ TOEIC như là một thước đo năng lực về sử dụng ngoại ngữ tiếng Anh. Ngoài việc đào tạo chứng chỉ TOEIC cho hàng trăm học viên mỗi năm, thầy còn tiên phong trong giảng dạy tiếng Anh giao tiếp cho các đối tượng mất căn bản, mất gốc giúp họ xóa mù chữ tiếng Anh nhằm giúp họ xây dựng được một nền tảng tiếng Anh vững chắc từ cơ bản đến nâng cao mà không phải bận tâm đến chuyện có bằng TOEIC điểm cao nhưng không thể vận dụng được trong thực tế. Do vậy, còn chần chờ gì nữa, các em có muốn mình trên 600+ TOEIC hay có thể thoải mái giao tiếp và làm việc trong môi trường nước ngoài không? Đăng ký ngay một khóa học với thầy nhé.

Facebook

Địa Chỉ Học

Visitors

077400
Users Today : 39
Users Yesterday : 77
This Month : 3025
This Year : 34661
Total Users : 77400
Views Today : 69
Total views : 146532
Who's Online : 2
Your IP Address : 34.232.51.240
Send message via your Messenger App